Wednesday, July 1, 2026

Chùm Thơ Tình Ngắn 31

 Giấc Mộng Tiên Nga

 

Nàng là con gái châu Âu

Tràn trề nhựa sống mộng đầu hoa mơ

Thiên thần cũng phải ngẩn ngơ

Trần gian bao kẻ bơ phờ vì ai

 

Nôn nao suốt cả canh dài

Trăng lên vằng vặc nguyệt đài là đây

Lả lơi chan chứa đắm say

Cung đàn dìu dặt vơi đầy nỉ non

 

Ôm ghì xao xuyến nụ hôn

Toàn thân run bật biển cồn sóng dâng

Hằng Nga thèn thẹn dịu dàng

Lâng lâng tòa ngọc mơ màng ái ân

 

Sinh ra trong cõi trần gian

Mấy khi thuê thỏa nồng nàn em ơi!

Cám ơn Thiên Chúa ba ngôi

Cúi xin Đức Mẹ mỉm cười khoang dung

 

Lửa rơm sét đánh bập bùng

Lòng say ngùn ngụt tận cùng kém chi

Vẳng nghe tim gọi thầm thì

Khuân vàng lồ lộ rầm rì suối reo!

 

viết tặng Phương Thảo nhân từ một bức ảnh cô gái Âu Châu bên hoa dâm bụt

10.12.2013 Lu Hà

 

 

 

Giấc Mộng Vàng

tặng Thimyngoc Huynh

 

Ô hay như thể Tiểu Kiều

Chu Du mệnh yểu tiêu điều khổ đau

Để rồi lại có ngàn sau

Luân hồi Mỹ Ngọc dãi dầu gió mưa

 

Duyên tình mộng ảo xa xưa

Trầm luân bể khổ đâu thưà ái ân

Gặp nhau trong cõi trần gian

Anh hào thục nữ muôn vàn thiết tha

 

Kià ai như thể Lu Hà

Ngậm ngùi cung Quảng Hằng Nga tủi sầu

Trong mơ lạc bến giang đầu

Hồn say dan díu chân cầu nỉ non

 

Nghe lòng sóng dội đòi cơn

Phong tình cổ hận lệ tuôn đôi hàng

Hồng nhan bi lụy bẽ bàng

Nưả đường đứt gánh dở dang đoạn trường

 

Hàn huyên chuyện chưả hết chương

Tiếng gà eo óc gió đông lạnh lùng

Giật mình bịn rịn lưng chừng

Mùi hương thoang thoảng hoa rừng còn vương...!

 

19.10.2012 Lu Hà

 

 

 

Giận Hoài Mưa Tuôn

cảm xúc khi đọc thơ Thimyngoc Huynh: Hoài Niệm

 

Bài thơ em kể vận đời

Của bông hoa mộng một thời chơi vơi

Thuyền tình sóng vỗ xa khơi

Biển lòng hiu hắt tả tơi nỗi niềm…

 

Tình em như ánh trăng thềm

Để sương rơi xuống bóng đêm nhạt mờ

Vi lô lau lách hững hờ

Trái tim tàn héo bơ vơ bến sầu…

 

Nỡ nào vùi lấp biển sâu

Yến oanh dìu dặt mái đầu chung đôi

Giờ đây quạnh quẽ xa xôi

Nỗi buồn gặm nhấm sao nguôi tháng ngày?

 

Ngước trông bóng nhạn mây bay

Ly tao trong gió còn say bụi hồng

Thẫn thờ thiếu phụ chờ mong

Ân tình tuyết đọng mùi hương nhạt nhòa

 

Dấu vôi bạc bẽo sa bà

Trái tim hóa đá quan hà tìm ai

Hồn thơ thao thức canh dài

Hàng hiên lã chã giận hoài mưa tuôn!

 

18.5.2013 Lu Hà

 

 

 

Giận Mãi Không Thôi

 

Sầu một mối từ đâu mang lại

Để lòng em tê tái xót xa

Bắc thang lên hỏi Hằng Nga

Vì sao nông nỗi sa bà bi ai...?

 

Đuà một tiếng giận hoài thổn thức

Tiếng để đời bực tức thiên thu

Vô duyên ân oán tình thù

Niềm đau vô tận mịt mù biển khơi...

 

Lòng như thế xa xôi ngó ý

Để lan truyền miệng thế lao nhao

Nhịp cầu đứt đoạn nghẹn ngào

Trùng dương dặm thẳm bến bờ chơi vơi...

 

Rồi xa cách chân trời góc biển

Đoái thương chi lận đận tình yêu

Canh trường ảo não cô liêu

Từng thu rơi rụng tiêu điều hoàng hôn...

 

Biến sóng hận nguồn cơn ngùn ngụt

Bốc lên đầu chất ngất hờn căm

Tại ai xui cảnh tối tăm

Chẳng qua bởi tại chữ tâm héo tàn...

 

cảm tác thơ đường cuả Hương Nguyên: Giận Dỗi.

28.11.2012 Lu Hà

 

 

 

Giang Đầu Đợi Ai?

 

Nâng niu dìu dắt các em

Kìa nàng Lệ Hải êm đềm thướt tha

Biết đâu lá rụng thu tà

Mừng xuân qúy ngọ mặn mà hoa khôi

 

Lu Hà thơ thản bồi hồi

Ngẩn ngơ oanh yến một thời quê ta

Ngũ tuần xuân chín Hằng Nga

Trăng non lừng lững dưa cà lả lơi

 

Bướm hoa xao xuyến trọn đời

Lâng lâng cảm giác chơi vơi đất trời

Long lanh ánh mắt tuyệt vời

Nửa vòng trái đất mỉm cười hẹn nhau

 

Nghìn năm bể thảm nương dâu

Thơ đề lá thắm giang đầu đợi ai?

Ba nàng dạo gót chương đài

Liễu xanh tươi mãi thương hoài chờ mong

 

Xích thằng sợi chỉ tơ vương

Cầu xin Nguyệt Lão ngó hồng nhụy sen

Động phòng hoa trúc thôi miên

Hương còn thoang thoảng lạc miền thần tiên...!

 

viết tặng Lệ Hải và các cô Hoa Hậu Á Hậu xuân qúy ngọ 2014

21.1.2014 Lu Hà

 

 

 

Giáng Sinh Rơi Lệ

Chuyển thể thơ MHT: Kỷ Niệm Muà Đông

 

Muà Đông lạnh lắm anh ơi!

Cánh hoa phượng vĩ ngậm ngùi tuyết rơi!

Cô đơn khóm cúc lẻ loi

Nỗi lòng tê tái bồi hồi xót xa...

 

Chiều Đông sứ lạnh quanh co

Tha hương em đếm giọt mưa u sầu

Bây giờ anh ở nơi nao?

Vần thơ anh hoạ tương cầu vấn vương!

 

Em quỳ chân tượng giáo đường

Thắp cây nến trắng bàng hoàng nhớ anh

Noel thiên Chuá giáng sinh

Lời ca thánh thót thần linh chói loà.

 

Ba ngôi hiển hiện chan hoà

Thương em côi cút bốn muà sầu tư

Chắp tay em nguyện em cầu

Nhớ quê thương mẹ nhạt nhoà lệ rơi!

 

15.12.2010 Lu Hà

 

 

 

Giật Mình Tỉnh Giấc

viết tặng Jackie Lương

 

Mênh mông bỗng thấy thuyền người

Mắt nai lay láy mỉm cười nhìn tôi

Vội vàng bẻ lái tới nơi

Nàng lùi xa mãi chơi vơi biển hồ

 

Hạ buồm cập bến lên bờ

Dập dìu ong bướm thẫn thờ dẫn đi

Yến oanh khúc khích thầm thì

Trúc mai hun hút rầm rì suối reo

 

Chồn chân mỏi gối cố trèo

Chao ôi cửa động lưng đèo ngẩn ngơ

Hoa chào mơn mởn cỏ tơ

Thiên nhiên huyền ảo lờ mờ hơi sương

 

Jackie Lương! Jackie Lương!

Phải đâu xa lạ má hồng lâng lâng

Nôn nao sóng vỗ triều dâng

Ban ngày thơ phú dễ dàng quên sao?

 

Đắm chìm mộng mị ly tao

Nửa say nửa tỉnh nghẹn ngào châu sa

Giật mình ra giấc nam kha

Bầu trời lảo đảo ngân hà xa xôi!

 

17.6.2014 Lu Hà

 

 

Giếng Lành Chưã Bệnh

 

Thánh đức Nguyễn đào được giếng trong

Long lanh mạch nước chảy tuôn dòng

Đồ xôi cúng Phật lòng chay tịnh

Chưã bệnh cho người chúng nhớ thương

 

Có tiếng lâu đời nhất Việt Nam

Bốn phương truyền tụng đức tòng tâm

Khắc ghi sử sách lưu thiên cổ

Hồn thiêng giếng ngọc bóng trăng rằm

 

Muà hè hơi lạnh sương mờ ảo

Ấm áp muà đông linh khí đầy

Thiện hạ rủ nhau xin được uống

Xa gần nô được đội ơn Thày

 

Sư cụ an nhiên ngồi thiền tịnh

Thoang thoảng hương bay thật dịu dàng

Ong bướm nô đuà vờn dưới nắng

Thập phương du khách dạ lâng lậng

 

thơ làm nhân đọc 2 khổ thơ cuả Hoàng quang Thuận: Giếng Ngọc

23.8.20121 Lu Hà

 

Trích: Giếng Ngọc

 

Mắt rồng long mạch hiện thiên cơ

Giếng nước ngàn xưa mãi đến giờ

Trai giới lễ tiên dùng giếng Ngọc

Xanh trong không cạn tự khai sơ

 

Khói sương huyền ảo thật lạ lùng

Nắng hè hơi mát giữa không trung

Mùa đông ấm áp đầy sinh khí

Long lanh đáy nước tận cửu trùng

 

Hoàng quang Thuận

 

 

 

Gió Đông Mịt Mù...

 

Lập đông gió bấc sương sa

Vương buồn lệ đá sơn hà ai hay

Hoàng hôn ủ rũ chiều nay

Cánh hoa bạc bẽo đắng cay ngậm ngùi

 

Xuân thu chẳng thấy ngọt bùi

Lá vàng rơi rụng chôn vùi biển sâu

Mang theo ý niệm âu sầu

Hỏi sao Bắc Đẩu có rầu lòng chăng?

 

Nam Tào đâu thấu tình lang

Giai nhân biền biệt bóng nàng ly tao

Đàn bầu văng vẳng trăng sao

Hoài thương dạ cổ nôn nao má hồng

 

Thơ tình xao xuyến vấn vương

Mười hai bến nước sông Tương não nề

Đêm đông phòng lạnh ê chề

Dặm trường trăm nẻo sơn khê bão bùng

 

Lòng nghe sóng vỗ trập trùng

Trần gian mấy kẻ cùng chung một dòng

Thuyền tình theo ngọn gió đông

Lênh đênh bốn bể mênh mông mịt mù...!

 

cảm tác khi đọc thơ Iamusa

7.11.2012 Lu Hà

 

 

 

Gió Đưa Cánh Cò

tặng Thimyngoc Huynh

 

Thôi đừng mua cá về kho

Tung tăng cá lội lờ đờ Ngọc ơi!

Bốn con sao đủ một nồi

Ngẩn ngơ thiếu phụ bồi hồi lòng tôi

 

Tuy rằng ở mãi xa xôi

Nỗi niềm cố quốc chơi vơi ngàn trùng

Cần tươi hành hẹ thương cùng

Ăn chay niệm Phật tiệc tùng xin thôi

 

Nhớ ai nhắn nhủ đôi lời

Chớ ăn lẩu cá để rồi chạy đâu?

Nai rừng đặc sản bốn muà

Tây Đô một thuở nắng mưa dãi dầu

 

Một hai tần tảo mẹ cha

Họ hàng cô chú ông bà sớm khuya

Ngọc về thăm bến đò xưa

Bên bồi bên lở gió đưa cánh cò...

 

Giong buồm tình nợ duyên chờ

Thương con cá nhỏ mộng mơ hải hồ

Ngọc cười như đoá hương hoa

Sóng lòng dào dạt hồn thơ lại về...

 

30.7.2012 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

No comments:

Post a Comment