Wednesday, July 1, 2026

Chùm Thơ Tình Ngắn 28


Em Mong Nắng Hạ

tặng Hoài Vân ( Chiếc Lá Vàng )

 

Anh đi trốn lúc trời mây gió

Dải Ngân Hà tìm ở nơi nao

Trái tim hờn giận làm sao

Hồn trinh ngây ngất bướm đào vẩn vơ

 

Bởi anh sợ biển trào sóng vỗ

Bao thác ghềnh sỏi đá ngáng chân

Con đường cao vọng thế gian

Khó khăn ngần ngại trăm ngàn khổ đau

 

Em tức tưởi giang đầu ngồi đợi

Mộng điệp hồ đắm đuối anh ơi!

Hằng Nga nhỏ giọt xa xôi

Lòng em tan nát biển khơi trập trùng

 

Hoa tim vỡ não nùng trần ải

Khúc nhạc đêm tê tái dạ sầu

Mây trầm phủ xuống chân cầu

Vai em thấm ướt mái đầu sương rơi!

 

Mong nắng hạ mặt trời bùng cháy

Cơn bão giông cay đắng chao ôi!

Ngược xuôi đã nửa đời rồi

Hồng nhan bạc mệnh nổi trôi bến nào?

 

Xúc động khi đọc 8 câu lục bát của Hoài Vân: Trăng Sao Tình Buồn

5.6.2013 Lu Hà

 

 

 

Em Ơi! Còn Nhớ Xứ Dừa

cảm tác thơ thất ngôn bát cú của Phước Bạch: Cõi Xưa

 

Em ơi! Còn nhớ xứ dừa

Biển xanh cát trắng mây thưa gió lùa

Hoa thơm trái ngọt bốn mùa

Dòng sông cá lội nắng trưa nhạt nhòa

 

Núi xưa khuất bóng mẹ cha

Ngát hương thiên lý mái nhà yêu thương

Hàng me rợp bóng ven đường

Cùng nhau kể chuyện tha phương cuối trời

 

Dù cho vật đổi sao dời

Hợp tan mưa nắng mảnh đời lầm than

Bạn bè ríu rít chứa chan

Bát canh rau muống lệ tràn bờ mi

 

Líu lô trẻ nhỏ đàn chim

Gợi bao kỷ niệm con tim nghẹn sầu

Mất còn tìm lại chân cầu

Bướm ong dìu dặt mái đầu muối sương

 

Em về thăm lại quê hương

Cánh đồng lúa chín tổ tông họ hàng

Thắt lưng dải yếm sang ngang

Tóc chưa tròn búi dịu dàng thiết tha

 

7.4.2014 Lu Hà

 

 

 

Em Tôi

 

Em tôi một đoá thần tiên

Mà sao trời nỡ ép duyên xe tình

Đắng cay hận mái đầu xanh

Phím loan xao xác lá cành rụng rơi!

 

Tháng năm rầu rĩ hoa trôi

Phù du nưả kiếp phôi phai má hồng

Xót xa duyên phận lỡ làng

Canh khuya trằn trọc càng thương càng buồn

 

Ngẫm thân phù thể trầm luân

Ái tình bể khổ trần gian phũ phàng

Cách xa muôn dặm trùng dương

Đầm đià thánh thót não nùng trần gian

 

Mây đen khoả lấp trăng ngàn

Hàng Nga che mặt sông ngân tối mờ

Đêm dài ảo não hoang vu

Ngậm ngùi gió thổi ai mà hiểu cho!

 

20.12.2010 Lu Hà

 

 

 

Em Trở Về Đà Lạt

tặng Thimyngoc Huynh khi đọc bài: Thẫn Thờ Trong Đêm

 

Em trở về Đà Lạt

Bên Thung Lũng tình yêu

Mưa phùn bay lất phất

Mang nỗi buồn cô liêu

 

Rì rào mây gió thoảng

Điệu sầu bi văng vẳng

Ru hồn người thê lương

Chiều quê hương hoang vắng

 

Bao ưu phiền đa mang

Dòng dư lệ bẽ bàng

Chôn kín niềm ao ước

Thương mảnh đời khăn tang

 

Vịn câu thơ đứng dậy

Nghe đàn cừu ngây thơ

Cánh đồng xưa ngập lối

Cỏ may dày lao xao

 

Bước chân người ảo não

Bên bờ hồ than thở

Nhang khói sầu thiên thu

Âm u hoài vọng cổ…!

 

7.5.2013 Lu Hà

 

 

 

Em Vẫn Chẳng Quên

tặng Nguyệt Nhi

 

Nguyệt Nhi vẫn chẳng quên anh

Ở nơi viễn xứ đầu xanh uá tàn

Đông về sắp tới muà xuân

Mèo đi thì lại có thần rồng bay

 

Thiên đình mở cánh cổng mây

Thái Chân Ngọc Nữ vơi đầy nỉ non

Tháng năm tầm tã mưa tuôn

Vầng trăng sẻ nưả nguồn cơn võ vàng

 

Phải chăng duyên nợ dở dang

Trung du bắc Bộ hỡi nàng Nguyệt Nhi

Xiêm y lộng lẫy đất trời

Đa tình tự cổ bồi hồi ngẩn ngơ

 

Gió xô cành trúc ven bờ

Lao xao mặt nước cá lờ đờ bơi

Bao giờ thuyền dạt tới nơi

Hỉ nhi khổng tước tươi cười Nguyệt Nhi!

 

1.12.2011 Lu Hà

 

 

 

Em Về Trong Cơn Mưa

chuyển thể thơ Mai Hoài Thu: Về Đâu?

 

Hồn phảng phất nỗi niềm bi thiết

Trong cơn giông chẳng biết về đâu?

Dừng chân lạc lõng bên cầu

Cơn mưa nặng hạt âu sầu lệ rơi...

 

Tình muôn dặm xa vời nhân thế

Lối xưa còn tê tái đôi chân

Gót chân thổn thức chưá chan

Bâng khuâng một thuở trần gian đợi chờ.. .

 

Muà thu đến biết bao nhung nhớ

Giọt thương yêu tầm tã nguồn cơn

Xót xa tâm dạ bồn chồn

Giọt dài giọt vắn mảnh hồn vỡ tan...

 

Hàng me rụng mây ngàn gió lộng

Đường thênh thang cay đắng nhạt nhoà

Ve sầu rên rỉ bể dâu

Hồn theo mây gió trăng ngà nưả đêm

 

Nhà ai đó vương thềm êm ái

Lưá đôi nồng đắm đuối say xưa

Dòng sông hờ hững trôi xa

Chập chờn như đám phù du... lục bình...

 

30.5.2012 Lu Hà

 

 

 

Em Xinh Sánh Với Trần Ai

tặng Vũ Hoài Trang

 

Em xinh sánh với trần ai

Cùng nàng Lệ Hải chương đài Hoài Trang

Bờ mi diễm lệ mơ màng

Làn môi ươn ướt dịu dàng thắm tươi

 

Các cô ca sĩ tôi ơi!

Cho xin nhắn gửi đôi lời nước non

Tiếng lòng dào dạt trào cơn

Vẳng nghe khúc nhạc vương buồn sầu thu

 

Tiễn thu trong đám sương mù

Lá vàng lả tả vi vu gió lùa

Đông về lả lướt thêu thùa

Bên song cửa sổ cho vừa lòng nhau

 

Lơ thơ bông tuyết nát nhàu

Gót chân thục nữ nhạt màu thiên thai

Nhớ thu man mát u hoài

Bướm ong thơ thẩn áo dài hương say

 

Lâng lâng xao xuyến vai gày

Trúc mai xào xạc cho ngày ly tao

Mùa đông tan tác vì sao

Dở dang hoa lá mộng đào tơ vương

 

13.11.2013 Lu Hà

 

 

 

Gác Kiếm Giang Hồ

tặng Phương Thanh

 

Tiểu long hiệp nữ nhân từ

Cứu nhân độ thế chính là Phương Thanh

Đưa chàng qua cõi u minh

Tào khang ân nghiã chúng mình với nhau

 

Sớm khuya chung một mái nhà

Nàng ngồi dệt vải bên bờ sông thương

Dưa cà mắm muối vại tương

Lều tranh một mái lâng lâng sớm chiều

 

Hồng nhan tri kỷ yêu kiều

Tiểu Long gác kiếm mỹ miều hoa xuân

Ái ân cho hết canh tàn

Sòn sòn năm một nồng nàn thiết tha

 

Ngán đời thảo khấu giang hồ

Tiểu long gác kiếm mới là Phương Thanh!

 

2.3.2011 Lu Hà

 

 

 

Gái Giang Hồ

hoạ thơ Hồ Bảo Thanh

 

Đêm say gian dối oan trình

Xóm nghèo xơ xác lặng thinh ai về?

Xót đau tuổi trẻ tái tê

Hoa ôi cỏ uá chán chề làn da

 

Còn đâu ân ái đêm qua

Sương rơi cành lá chiều đà thương bao

Một đời son phấn ngạt ngào

Rũ tàn hương nhụy gày hao tối ngày

 

Luân hồi kiếp quả qua tay

Ngàn khuya thơ thẩn xương gày xót xa

Ba chìm bảy nổi muôn nhà

Còn ai xót đến vượt qua thảm trường…

 

29.8.2009 Lu Hà

 

 

 

Gái Ngoan Dệt Vải

 

Thắp đèn lên thấy trắng phau

Con cò mấp máy đêm thâu chẳng rời

Hai chân đạp xuống liên hồi

Suốt đâm thích thích thoi chơi nhịp nhàng

 

Nhỏ to rộng hẹp lẹ làng

Ngắn dài khuân khổ y chang ý chàng

Cô nào muốn tốt dềnh dàng

Ngâm lâu cho kỹ mơ màng ba thu

 

Vải bền óng ả mượt mà

Nhiễu điều khăn gấm ngọc ngà vàng son

Chăn tằm canh cửi nuôi con

Sòn sòn mắn đẻ nước non sơn hà

 

Gái ngoan dệt vải thương nhà

Ông bà họ mạc mẹ cha vui lòng

Thơ ca là chị Xuân Hương

Không quen đồng áng văn chương tính trời.

 

cảm tác khi đọc thơ Hồ Xuân Hương: Dệt Vải

10.11.2012 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

No comments:

Post a Comment