Wednesday, July 1, 2026

Chùm Thơ Tình Ngắn 27


Duyên Nợ Dở Dang

 

Nghìn năm duyên nợ dở dang

Thương nàng công chúa lỡ làng tơ vương

Vì cha em phải lấy chồng

Đò ngang đẫm lệ má hồng phôi phai

 

Nhọc nhằn trong cõi trần ai

Xót xa Thánh Mẫu trang đài thướt tha

Con thơ kìa Chế Đa Đa

Lẻ loi cung điện trăng ngà mờ soi

 

Mẹ về Việt Quốc xa xôi

Trùng dương muôn dặm lệ rơi đôi hàng

Triều đình chữ tín bẽ bàng

Hai Châu Ô- Lý ngỡ ngàng Chế Mân

 

Hỏa thiêu giàn lửa khóc than

Nghìn năm buồn tủi thế nhân đượm sầu

Hôm nay ngồi đợi chân cầu

Nấp bên cánh cửa bao mùa mưa rơi!

 

Phù du bèo bọt nổi trôi

Thấy ai tôi lại bồi hồi Huyền Trân*

Luân hồi vạn nẻo quan san

Thả dòng lá thắm chứa chan điệp hồ!

 

* Ai mà biết được sau 674 năm nàng công chúa Huyền Trân thuở trước lại chính là cô Nguyễn Huyền Trân hôm nay đứng bên cánh cửa ?

3.2.2014 Lu Hà

 

 

 

Duyên Nợ Vô Thường

tặng Hương Lan

 

Thuyền tình bể ái em ơi!

Phù du bèo bọt nổi trôi luân hồi

Hợp tan mấy bận rồi thôi

Trùng dương cách biệt ở nơi chốn nào

 

Mười hai bến nước anh chờ

Đục trong em chịu bên bờ gió sương

Nam nhi trăm hướng nghìn phương

Mảnh mai bồ liễu vấn vương một chồng

 

Duyên tình đứt gánh giữa đường

Trách chi Nguyệt Lão chỉ hồng se tơ

Xót xa sầu khổ bơ vơ

Lá vàng rơi rụng mịt mờ trăng mơ

 

Linh hồn trinh nữ ngây thơ

Tìm thôn Vĩ Dạ bến đò Trữ La

Lạc đường qua ngả Ngân Hà

Vi vu gió thổi biết đâu mà về

 

Năm canh trằn trọc dãi dề

Hàng hiên thánh thót não nề thở than

Hồng nhan trong cõi trần gian

Đầm đià châu lệ chứa chan u hoài!

 

13.10.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Duyên Phận Bẽ Bàng

 

" Một ngày tình bỗng khói sương

Tôi về gom chút tàn hương cuối trời" *

Anh đi biền biệt mất rồi

Không hề ngoái lại một lời chia ly

 

Hận tình là bởi vì ai

Trái tim băng giá suốt đời chẳng quên

Tưởng rằng thục nữ thuyền quyên

Ngây thơ lầm lỡ thản nhiên hững hờ

 

Cuộc tình xao xác ba thu

Đời hoa tan nát mịt mù nổi trôi...

Đến khi em hiểu than ôi!

Lòng anh đắm đuối xa xôi khác người...

 

Yêu anh thì đã muộn rồi

Chinh nhân dặm thẳm biển khơi ngàn trùng

Nhớ thương mây gió bập bùng

Đời anh như cánh chim bằng tung bay

 

Tháng ngày khô héo cỏ cây

Đất trời lồng lộng đắng cay nỗi lòng

Dù cho em có lấy chồng

Anh đi lấy vợ thê lương bẽ bàng.

 

* Hai câu này hình như của Nguyễn Bính?

24.1.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Duyên Phận Trách Nhau

 

Chữ duyên chữ phận chữ tình

Được ba chữ âý chúng mình đẹp đôi

Duyên tình chan chứa bồi hồi

Thương cho cái phận tả tơi não nùng

 

Trách vì tiền định lỡ làng

Có duyên không phận dở dang thế này

Nghĩa tình cũng chẳng gặp may

Bởi vì mệnh bạc đắng cay má hồng

 

Thuyền tình bể ái mênh mông

Ép duyên đôi lứa chất chồng khổ đau

Tương tư sầu thảm giang đầu

Bên bồi bến lở cỏ dầu héo hon

 

Năm canh trằn trọc nguồn cơn

Nỗi niềm chăng tỏ môi son phấn nồng

Bọt bèo trôi nổi theo dòng

Cánh hoa rơi rụng đêm đông gió lùa

 

Buồng the lạnh lẽo canh thâu

Đàn ca giun dế chân cầu mưa rơi

Không tình tủi hận cái đời

Mà sao trời nỡ ép người vô duyên

 

Duyên tình vương vấn sầu miên

Bao giờ xóa hết muộn phiền tương tư.

 

8.12.2011 Lu Hà

 

 

 

Em Còn Đứng Đó

tặng Thanh Ngân nhân ngày 8.3.2013

 

 

Ngày mai mồng tám tháng ba

Em còn đứng đó trắng hoa nức trời

Lênh đênh kià những mảnh đời

Thướt tha yểu điệu bồi hồi lòng anh…

 

Bầy chim nhảy nhót trên cành

Nắng vàng xao xuyến cây xanh rợp đường

Lâng lâng vũ điệu nghê thường

Cầu vồng năm sắc má hồng nôn nao…

 

Ngàn sau gặp bến trăng nào?

Sương rơi vai áo nghẹn ngào liễu buông

Tơ duyên Tần Tấn vợ chồng

Trầm luân bể khổ bụi hồng em ơi…!

 

Tay cầm nón trắng xa xôi

Bài thơ dang dở chơi vơi lụy sầu

Từng thu cỏ uá dãi dầu

Lá vàng rơi rụng chân cầu gió bay…

 

Năm canh thổn thức vơi đầy

Nhớ mong trằn trọc tháng ngày héo hon

Hàng hiên lã chã đòi cơn

Trong mơ dào dạt nụ hôn nưả vời…

 

7.3.2013 Lu Hà

 

 

 

Em Đã Lắng Nghe

cảm tác theo ảnh của Vũ Hoài Trang

 

Em đã lắng nghe lời non nỉ

Tiếng con tim rên rỉ não nùng

Đắng cay giấc mộng trùng phùng

Mênh mông dặm thẳm bão bùng biển sâu

 

Sông mười năm âu sầu dâu bể

Cuộc tình ta có thể trăm năm?

Xích thằng sợi chỉ tơ tằm

Thương chàng thi sĩ âm thầm làm thơ

 

Đôi hạc trắng trời cao thấu tỏ

Cõi nhân gian chăng chớ biết đâu?

Kìa ai đợi bến Vân Lâu

Đôi bờ dương liễu chân cầu rong rêu

 

Màu áo trắng mĩ miều hoang dại

Bóng hoàng hôn tê tái mãi sao

Bao giờ duyên nợ má đào

Sông Hương núi Ngự nghẹn ngào Hoài Trang?

 

Ngày mai đó sang ngang Nguyễn Bính

Dòng sông trăng tích tịch tình tang

Hàng cau Vĩ Dạ nắng vàng

Trúc mai xanh ngắt dáng nàng thướt tha

 

4.11.2013 Lu Hà

 

 

 

Em Đang Đếm Gì?

tặng cô gái khoả thân

 

Em đang ngồi đếm cái gì?

Xôn xao trần tục thầm thì nhỏ to

Phải rồi em đếm từng đô

Hạt xoàn châu ngọc bướm đào non tơ...

 

Phong phanh dải luạ dạt dào

Sợi đen lún phún nghẹn ngào giai nhân

Anh hào bốn bể phong trần

Cành mai sương nhỏ trăng ngàn ngẩn ngơ...

 

Bồn chồn thi hứng nên thơ

Mật ong lã chã chảy vào rốn ai?

Tràng An còn nhớ liễu đài *

Hàn Hoành trẻ tuổi danh tài xa xôi...

 

Bao năm tuyết hận tả tơi

Thu ba quện lá vàng rơi mất rồi

Chàng tìm nẻo cũ chơi vơi

Sông Tương nức nở lệ rơi đôi hàng...

 

Phấn son chi nưã bẽ bàng

Nguyệt hoa tan nát xóm làng xác xơ...

Công ty mai mối tình hờ

Nam Hàn Đài Bắc dật dờ biển khơi...!

 

* Tích đời nhà Đường, Hàn Hoành một chàng trẻ tuổi tài danh. Nhà nghèo yêu một cô họ Liễu ở Chương Đài gần thành Tràng An.

Sau năm năm xa nhà nàng Liễu lọt vào tay kẻ khác.

2.2.2013 Lu Hà

 

 

 

Em Hãy Gọi Đúng Tên Anh

 

Đừng gọi anh Hà Lu em nhé

Anh sẽ buồn lắm đấy nghe không

Tâm hồn thầm lặng tơ vương

Hoàng hôn buông thả chiều thương cô mình

 

Em có nghe yến oanh khúc khích

Muà thu về lấp lánh vì sao

Tình anh theo những vần thơ

Ngân Hà đắm đuối bến mơ mộng hờ

 

Em hãy gọi Lu Hà mãi nhé

Tên cuả anh khắc trái tim em

Ru em giấc ngủ êm đềm

Bài ca muôn thuở nỗi niềm bay xa...

 

Anh chỉ muốn yêu chiều da diết

Cả những điều nhỏ nhặt vu vơ

Lưả hồng sưởi ấm đêm thu

Lá vàng xào xạc mịt mù sương khuya

 

Tình thiếu phụ bao la biển cả

Dòng sưã tươi mát dạ em ơi!

Nuôi anh khôn lớn nên người

Làm thơ trả nợ cho đời nở hoa...

 

5.10.2012 Lu Hà

 

 

 

Em Hôn Tôi Rồi...

 

Hôm nay quần đỏ đáng tiền

Hôm qua nàng mặc quần đen dịu hiền

Đỏ đen hai nẻo xuống lên

Như đời may rủi than phiền mãi thôi...

 

Ơ kià quần trắng xa xôi

Quần hồng đắm đuối bồi hồi lòng tôi

Trắng hồng bẽn lẽn một thời

Chênh vênh rừng núi em ơi nghẹn ngào...

 

Hôm nao quần tím dạt dào

Xôn xao ong bướm má đào ngẩn ngơ

Quần vàng óng ả sợi tơ

Tím vàng lúng liếng đôi bờ thủy chung...

 

Che tay chúm chím trập trùng

Hàm răng trắng muốt bập bùng lưả thiêu

Xót xa cảnh vật tiêu điều

Mong manh quần rách bóng chiều tả tơi...

 

Quần lành da thắm môi cười

Rách lành trong sạch cả đôi mảnh hồn

Bồng đào non trái đòi cơn

Hương thơm ngào ngạt em hôn tôi rồi...

 

cảm tác từ thơ Bùi Giáng:" Người Con Gái Mặc quần "

20.7.2012 Lu Hà

 

 

 

Em Là Sóng Biển

 

Đừng lo biển cả lao đao

Em như cơn sóng lật nhào thuyền anh

Thuyền tình bể ái lênh đênh

Sóng say dào dạt đầu xanh uá tàn...

 

Vì em chẳng quản gian nan

Dựng buồm tay lái muôn vàn hiểm nguy

Đá ngầm hải đảo biên thùy

Mênh mông cồn cát chẳng suy biến lòng

 

Vững vàng tráng sĩ kiên cường

Trán nhăn tư lự yêu thương phong trần

Con người sinh ở thế gian

Đôi ta bầu bí một giàn thủy chung

 

Đài Loan ngọn lưả bập bùng

Kiều Hoa Phong Nhã trập trùng phím loan

Rì rào sóng gọi trào tuôn

Quê nhà anh đợi đòi cơn mộng vàng

 

Vần thơ tao ngộ bên đàng

Muà xuân đừng để lỡ làng anh ơi!

Thẹn thùng bên đoá hoa cười

Xôn xao oanh yến biển đời thiết tha...

 

cảm tác thơ và ảnh Cao Kiều Hoa bên bờ biển: Biển Sóng Và Em

26.7.2012 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

No comments:

Post a Comment