Truyện dài của Lu Hà phần 12
Truyện của hai chúng tôi đẫ lan tới tầm
quốc gia, có ảnh hưởng tới tính nhân đạo mà họ vẫn thường rêu rao dân chủ xã hội
chủ nghĩa gấp vạn lần tư bản. Rõ ràng cả hai đều vi phạm nhân quyền trầm trọng
nhưng còn đùn đẩy cho nhau. Thời gian đó tôi đã khéo léo dương đông kích tây bằng
những bức thư để cho các cơ quan công quyền huyện Pirna và lãnh sự quán Việt
Nam dòm ngó dè chừng công việc của nhau. Công viếc của tôi ở nhà máy mài tiến
triển tốt. Cả nhà máy đồ sộ như vậy chỉ trông chờ vào 6 cái máy mài, 2 cái bán
tự động nghĩa là vẫn dùng tay bốc từng thỏi sắt lên giá cho máy chạy, còn 4 cái
kia hoàn toàn tự động, nên tôi cảm thấy cũng nhàn nhã hơn. Tôi làm đó 1 năm thì
lại sảy ra chuyện bất mãn. Tôi biết rõ cả nhà máy có hàng chục máy tiện, máy sẻ
rãnh nhưng sản phẩm cuối cùng đều trông chờ vào sức lao động của mình, nhưng tiền
lương tháng thứ 13 tôi không được trả, tiền thưởng cuối năm ai cũng nhận trên
1.000 Mark cả, có người hai đến ba nghìn Mark để nghỉ tết tây lịch và dịp lễ
Noel mừng Chúa giáng sinh. Tôi có kêu ca và ông giám đốc ký quyết định tiền thưởng
cho tôi chỉ có 200 Mark, gọi là tiền mừng quà cho con tôi.